Ấm áp bên cạnh cha

Đối với cha, lúc này con thấy mình vẫn còn là một đứa trẻ. Một đứa trẻ hai mươi lăm tuổi. Nghe có vẻ nực cười nhưng mỗi khi nhớ đến cha, con không thể nào không nghĩ đến hình ảnh một người đàn ông to lớn với đôi vai vững chải đã gắn liền với con từ lúc ấu thơ.

Từ những ngày cùng cha xuôi ngược theo những chuyến thuyền dọc con sông quê ra phố xá, lúc đó con biết có một người đàn ông có thể nhấc những bao cát nặng cả tạ, gánh trên vai hai thúng cát đầy ăm ắp.

Anh em con hay ngồi vào lòng cha những ngày trời mưa, lật xuôi lật ngược bàn tay cha và mân mê những vùng da bị chai đi vì việc nặng. Lúc đó đối với chúng con cảm giác thật hiếu kỳ và thích thú. Lớn lên mới hiểu hai bàn tay ấy đại diện cho sự hi sinh của cha. Hy sinh những năm tháng tuổi trẻ, những sức lực thanh xuân vì ngôi nhà, vì tiền bạc để chăm lo cho gia đình, cho những đứa con.

Đôi lần đi liền sau lưng cha trên bãi cát, bên cạnh sóng biển không thôi vỗ sầm sập vô bờ, con nghĩ đến tương lai. Con sẽ trở thành một người bố như thế nào nhỉ. Liệu bước chân con có lớn như bước chân của cha? Liệu con có đủ kiên nhẫn để sống một cuộc đời vất vả như cha đang sống hay không?

Con cũng thắc mắc tại sao cha (cũng như mẹ, như nhiều ông bố trên đời) lại có thể cam tâm tình nguyện hi sinh, chịu bao vất vả như vậy. Ngoài kia sóng cứ vỗ và không ai biết được những cơn thịnh nộ của biển khi nào đến. Và có một người vẫn chấp nhận điều đó, sống với nó hằng ngày.

Là cha, mỗi lần đi xa một hai tháng quay trở về không bao giờ quên mua những món quà cho anh em con. Hồi còn bé, đôi lúc bảo mong cha về nhưng thực ra là mong quà của cha. Cha vẫn thường quan tâm đến những yêu cầu nhỏ của con. Thỉnh thoảng cha cho con một ít tiền tiêu vặt và dặn kỹ đừng nói với mẹ biết.

Rồi thời gian, hay tuổi tác, hay sự thay đổi của hoàn cảnh khiến cho mọi thứ có những chuyển biến mới. Con cũng lớn dần lên và thấy mình dần dần đi ra với đời. Đôi lúc con thấy mình đã đủ lớn. Có lúc con nghĩ trong ít lâu nữa, là mình sẽ gánh vác trách nhiệm chăm lo gia đình thay cha. Nhưng… có 1 điều con không bao giờ giải thích được…

Mỗi khi nghĩ đến điều đó, con vẫn thấy mình còn quá bé. Con vẫn thấy sợ vì ý nghĩ rằng chắc có lẽ mình sẽ chưa thể làm được như cha. Đứng cạnh cha, con chỉ là một đứa trẻ.

Nhưng con không cảm thấy buồn vì cảm giác đó. Ngược lại, con cảm thấy ấm áp. Một sự ấm áp mang đến sức mạnh. Con không biết so với những người cha khác về những mặt khác cha của con hơn thua như thế nào nhưng tình yêu của cha dành cho con cái, cho gia đình là lớn nhất, không thể thay thế.

Có thể một ngày nào đó con sẽ chính thức trở thành một người đàn ông, bước cạnh cha bằng niềm kiêu hãnh của đấng nam nhi đội trời đạp đất, con lúc đó đã có thể đảm đương nhiệm vụ của cha, nhưng chắc chắn một điều rằng con vẫn sẽ cảm thấy mình bé nhỏ và cảm giác ấm áp bên cạnh cha sẽ đi theo con suốt con đường dài, suốt cuộc đời của con.

Site Footer

Copyright by ThangSonDoan. All posts are freely shareable with the backlink to the original.