Cây vỹ cầm của Hạt Đậu Bé

“Còn điều gì ngươi muốn nói nữa không? Nếu không hãy mau mau chọn một đồ vật đi!”.

Jacob chau mày lộ sự khó chịu. Trong chừng ấy thời gian đối mặt với ông, tôi đã nói quá nhiều lời thanh minh dư thừa. Mọi sự đã an bài. Luật của Ngài Chủ nhân trong mấy năm trăm qua chưa hề có ngoại lệ.

“Ông có biết tại sao Ngài Chủ nhân không giết những kẻ phạm tội đi cho rảnh nợ mà lại biến chúng tôi thành những thứ đồ vật?”

“Khi làm đồ vật, chí ít các ngươi sẽ còn có ích cho cuộc đời theo một cách nào đó”.

“Nếu vậy, hãy cho tôi làm một cây vỹ cẩm”.

Tôi là Yerso, con trai của nhà Uyotin. Cha tôi là một trong hai người thợ đóng giày nổi tiếng nhất thành Passei. Bên cạnh đam mê lớn nhất cuộc đời là những đôi giày, cha còn giữ bên mình một người bạn mà co lẽ tuổi của nó còn lớn hơn tôi nhiều năm trời: cây vỹ cầm.

Tôi nhớ mẹ tôi thường dặn chúng tôi khi hai anh em đùa nghịch cùng nhau trên căn gác nhỏ nơi bố tôi thực hiện công việc kiếm sống của mình: “Các con tuyệt đối đừng nghịch phá cây vỹ cầm của bố. Nó rất quan trọng với bố các con. Bố các con sẽ không để các con yên thân đâu nếu nhỡ có chuyện gì”. Sự đe dọa này diễn ra ngày qua ngày mỗi lần mẹ thấy chúng tôi “có vẻ như” đang bắt đầu nổi xung lên đùa nghịch. Bố Uyotin thường hay phải sang xứ khác mua da ngựa nên thỉnh thoảng chúng tôi có được những giờ phút tự do như thế. Còn bình thường Uyotin là một người đàn ông khó tính. Khi Uyotin đang làm việc, bố sẽ không cho phép có tiếng động nhân tạo nào được phép phát ra trong căn nhà nhỏ của chúng tôi. Thỉnh thoảng ông còn nhắc tôi không được thở thành tiếng. Ấy vậy mà, tôi chưa bao giờ thấy bố tôi nhẹ nhàng như thế khi ông cầm cây vỹ cầm trong tay. Ông dùng chiếc khăn mùi soa mẹ tôi may bằng vải lụa trắng bóng để lau những hạt nhựa thông vương trên thân đàn. Uyotin gẩy nhẹ từng dây, vặn tai đàn và mỉm cười hài lòng khi nghe được đúng cao độ: Xòn – Rê – La – Mí. Thường ngày, ông chỉ thực hiện đến bước chỉnh dây đàn xong, với đôi tay nâng niu, Uyotin sẽ lại đặt cây vỹ cầm ngay ngắn vào hộp đàn. Có một lần duy nhất, tôi thấy Uyotin chơi đàn.

Hôm đó là một đêm trăng sáng. Thành Passei dường như đã chìm vào giấc ngủ. Làn sương mù như tấm màn bao bọc khắp phố thị. Mùa này càng đến đêm sương càng dày, ánh trăng vì thế nom càng mờ ảo. Uyotin cầm thanh acnes trên tay, tay kia cầm mẫu nhựa thông xù xì rồi ông bắt đầu chà lên. Ánh trăng chiếu xiên qua ô cửa sổ, chiếu đến nơi Uyotin đang ngồi và những hạt bụi nhựa thông bay lên nhẹ nhàng như đàn muỗi. Mẹ tôi đã tắt đèn từ lâu lắm rồi, tất cả chúng tôi  đã thiu thiu ngủ. Tôi bất chợt thức giấc và thấy Uyotin trầm tư ngồi như thế. Quả là điều lạ lùng, tôi yên lặng ngắm nghía ông. Ông bắt đầu chơi đàn. Những sợi lông ngựa nhỏ bé ma sát với dây thép tạo nên âm thanh. Tôi chưa từng nghe qua bài hát đó. Tiếng đàn nhè nhẹ bật lên giữa đêm khuya bằng bàn tay của Uyotin điệu nghệ. Uyotin như thể đang chăm sóc cho cây đàn, như thể là ông thấy có lỗi với nó sau một thời gian dài không chơi nó, nhìn cách ông nâng niu thật khiến một đứa con của Uyotin có chút ghen tị.

Sang ngày hôm sau, tôi không còn thấy cây vỹ cầm đó nữa. Mẹ bảo bố đã bán đi để có thêm tiền mua thức ăn. Năm đó là năm nạn dịch sởi hoành hành và một mẫu bánh mỳ đắt gấp ba lần bình thường. Người lớn đi đâu cũng mang theo bộ mặt sầu não vì họ lo sợ cho tương lai sắp đến còn lũ trẻ chúng tôi chẳng đứa nào tươi tắn nổi vì cái bụng luôn đói.

Năm đó cũng là năm Uyotin quyết định bán tôi cho lâu đài Santioe.

Santioe tọa lạc trên đỉnh ngọn đồi cao nhất thành Passie. Lũ trẻ chúng tôi được dạy rằng nếu không muốn bị xẻ bụng bởi những con gấu, con cọp thì đừng bén mảng lên trên đó. Đây là một điều cấm kỵ tuyệt đối mà chúng tôi răm rắp tuân theo. Trước khi đi, tôi hỏi mẹ liệu tôi có bị phanh thây bởi con gấu, con cọp nào không. Mẹ tôi cố gắng gượng cười bảo tôi sẽ bình an vì có chúa sẽ phù hộ. Mẹ làm dấu và ngồi xuống cạnh tôi:

“Tội nghiệp cho thằng bé, nhưng ngài Chủ nhân sẽ đối xử tốt với con, ta cam đoan như thế”.

Sáng hôm sau, tôi ôm tạm biệt đứa em, hôn chân Uyotin rồi ra đi. Bố Uyotin không ngoảng lại nhìn tôi lần nào. Ông vẫn mắt về vị trí nơi cây vỹ cầm trước đây được đặt.

Tòa lâu đài Santioe thật kỳ lạ. Ban đêm nằm ngủ tôi vẫn thường hay nghe những tiếng xì xào. Tuy đúng là tiếng dân thành Passie nhưng những âm thanh đó không giống cách con người nói chuyện. Có lần tôi tò mò tỉnh dậy tìm lấy cây đèn cầy và mon mem theo hành lang nhà kho theo hướng giọng nói. Đến tận nơi, tất cả lại im ắng như không có chuyện gì. Nhà kho này như Jacob, người phụ trách, có cho tôi biết, hiện chỉ có mỗi mình tôi. Vậy thì giọng nói đó phát ra từ đâu được nhỉ?

Sau chuỗi ngày phân vân không biết tiếng nói xì xào phát ra hằng đêm là từ đâu, tôi bạo gan hỏi Jacob. Jacob

Site Footer

Copyright by ThangSonDoan. All posts are freely shareable with the backlink to the original.