Cố lên cuộc đời ơi!

Tất cả mọi người đã đi ngủ hết rồi. Nhưng vẫn nghe đâu đây những hi vọng háo hức, những quyết tâm rạo rực. Những người thân yêu, bạn bè tôi và cả chính tôi đều đang cố gắng, cố gắng cho những thứ sáng sủa của tương lai.

Em trai tôi cố gắng làm việc. Cho dù vất vả nhưng nó sẽ mạnh mẽ để vượt qua. Tôi tin như vậy. Tôi từ bé được cả nhà tạo mọi điều kiện để học hành, ít khi phải động chân, động tay vô việc gì nặng nhọc nên có lẽ tôi khó mà hiểu hết được sự mệt mỏi của em trai.

Nó khác tôi. 2 anh em tính dường như đối lập nhau. Tôi trầm lặng, nó nóng nảy. Kể cả khởi đầu của cuộc đời cũng khác nhau. Tôi học đại học, em tôi không đi thi.

Nhưng… cố lên em trai. Cố lên vì từ bàn tay có thể xây nên được cuộc đời. Tôi vẫn nghĩ rằng học đại học hay không không có quan trọng. Vì ai cũng được dành cho 1 sự lựa chọn, 1 con đường để bước đi. Bất kể đó là con đường nào. Thuận lợi hay khó khăn chỉ là ảo ảnh trước mặt, có đi mới biết được. Và khi chuyên tâm, khi dành niềm tin cho từng bước đi, ta sẽ tìm được đến cái bến mà ta xứng đáng.

Tất nhiên cuộc đời sẽ lắm bất công. Những thứ đó là sự thử thách. Có nhiều điều chỉ có trải qua mới nhận ra. Con người lớn lên từ thử thách. Con người trưởng thành khi cố gắng để vượt qua khó khăn.

Bàn bè tôi đang cố gắng để thay đổi. Vì những lời hứa… Vì căm ghét bản thân… Vì nỗi lo cho tương lai… Vì những động lực khác. Họ đang nỗ lực. Có người cố gắng thay đổi bản tính của mình, thay đổi lối sống. Có người chấp nhận rời xa cái tổ an toàn để thách thức bản thân. Có người sống với mục tiêu. Có người gượng dậy sau thất bại.

Cuộc sống đầy trở ngại. Nhưng không vì thế mà con người không thể lạc quan. Lạc quan trong sự khó khăn là thái độ sống tích cực và sẽ mang đến niềm vui ấm áp cho những người xung quanh. Chí ít khi ta cố để nghĩ theo hướng tích cực, những người thân yêu sẽ an tâm hơn.
Này những người bạn tuyệt vời… Cố lên.

Tôi cũng đang cố gắng. Tôi biết mình còn nhiều điều cần phải học, cần phải sửa chữa. Và còn nhiều câu hỏi cho tương lai mà những ngày hôm nay tôi phải tìm kiếm đáp án.

Ai trong tuổi trẻ sẽ có lúc thấy mỏi chân. Từng bước đi sẽ nặng nề và ý chí lu mờ đi nếu có quá nhiều khó khăn đổ lên vai.

Nhưng như vậy không có nghĩ là được buông tay, là có quyền mất tin tưởng vào những niềm tin. Tôi vẫn tin tưởng vào những nỗ lực hiện tại, vào cố gắng của tôi. Cho dù đôi lúc cả đêm tôi khóc vì uất ức, cả đêm tôi giận điên người. Nhưng vào sáng ngày hôm sau tôi bắt buộc mình phải mỉm cười. Giận, ghét, cảm thấy bất công cũng đâu có dễ chịu gì. Cảm giác hi vọng và tin tưởng mới làm cho tâm hồn thoải mái lên.

Tôi vẫn là 1 đứa trẻ con. Tôi sẽ cố để lớn lên nữa. Cố lên tôi ơi.

Và có lẽ bạn… đã từng thất bại, đã từng bị chê bai, bị đánh giá, bị dối lừa. Khi bạn đang có niềm tin vào những thứ bạn làm thì có người mang những xô nước hoài nghi đổ lên đầu bạn, ngăn cản bạn. Bạn không còn tin tương, bạn thấy mình yếu đuối…

Cố lên bạn. Vì khi bạn nhìn lâu quá mặt đất dưới chân mình, bạn sẽ quên đi ánh sáng, quên đi bầu trời. Thoái thác trách nhiệm với mọi thứ,sống dật dờ, không đặt niềm tin cho ai hay điều gì cả thì dễ. Nhưng thử hỏi trong sâu thẵm trái tim bạn xem liệu đó có phải cách mà bạn muốn sống hay không? Hãy lắng nghe câu trả lời và đừng chối bỏ.

Cố lên bạn, cố lên cuộc đời ơi.

Site Footer

Copyright by ThangSonDoan. All posts are freely shareable with the backlink to the original.