Tin nhắn của mẹ

Cha đã lập Facebook mới. Mẹ vẫn xài ké FB em Huyền. Có hôm mình thấy ngờ ngợ khi đang nhắn tin cho cái Huyền: Sao nó bấm gì mà lâu thế, chính tả thì sai loạn hết cả lên? Té ra mới biết là mẹ đang cố gắng học nhắn tin.

Mẹ nhắn tin không đầu không đuôi, không chủ ngữ vị ngữ. Câu chẳng ra câu, cú chẳng ra cú. Tốc độ thì phải nói là kinh thiên động địa.

Hôm qua đang ngồi cà phê thì mẹ gọi. Mẹ bảo có tiền thì gửi về nhà cho mẹ để mẹ đi đóng tiền lãi. Mấy tháng rồi Linh chẳng có lương để gửi về, biển thì bão động cha chẳng đi được chiều nào. Mình bảo rồi mai con gửi.

Ít phút sau thấy mẹ đã nhắn tin đến: “Mẹ nói rứa chứ nếu không có thì thôi con ạ đừng lo rồi đi mượn hi”.

Sau cuộc điện thoại, có thể mẹ nghĩ mình dạo này làm ăn không tốt. Mẹ lại lo mình thêm áp lực. Đọc được những dòng chữ không dấu câu như thế mình lặng lại. Thấy thương mẹ nhiều.

Mình đã tự cho phép bản thân ích kỷ sống tự do, thoải mái, không muốn quan tâm đến tiền bạc quá lâu rồi. Đáng lẽ mình nên tập trung cho việc kiếm sống để giúp cha mẹ có thể yên tâm và dư giả hơn. Mình bỏ ngỏ điều đó quá lâu.

Cuộc nói chuyện với bạn cũng giúp mình nhận ra thật nhiều thứ. Thời gian qua mình đã lãng phí quá nhiều rồi. Nếu cứ tiếp tục hờ hững thế này tuổi trẻ sẽ cứ thế chóng qua.

Nhà mình vừa qua cơn lũ, cây cối có nghiêng ngả một ít. Chuồng trâu chuồng lợn bị ngập, nhà vẫn không sao. Thấy muốn về quá đi. Lâu lắm rồi chưa về nhà nhỉ.

Site Footer

Copyright by ThangSonDoan. All posts are freely shareable with the backlink to the original.